Anh chỉ muốn về Việt Nam ôm em thật chặt vào lòng !

Thế là đã gần một tháng xa em mà anh cứ tưởng như gần cả năm rùi. Một tuần trôi qua thật lặng lẽ nhưng từng ngày thì trường qua thật lâu. Bên này vẫn còn cái lạnh buốt của mùa đông nhưng trong anh vẫn còn mùa thơm ấm áp của em bên cạnh làm anh cứ ngỡ là hương hoa của xuân về.


Còn bên em thì thế nào? Sài Gòn nóng lắm phải không em? Anh biết em sẽ chịu thiệt thòi khi không có anh bên cạnh, không có người để em làm nũng. Những ngày bên em vui và hạnh phúc biết bao nhiêu chỉ đơn giản là chở em đi làm và ngồi cafe chờ em làm việc. Những lúc rãnh rỗi buồn quá anh lại ghé lên pantry chỉ mong được gặp khi em lấy nước chứ không phải em nói vui là anh ngồi đó ngắm mấy em ngân hàng :(. Môi trường và thực phẩm rất là ô nhiễm em lại ốm lặt vặt. Em nhớ nấu cơm  và ăn  đúng bữa nha không thì lại đau bao tử ấy. Anh có mua C và Vitamin A em hãy để ở văn phòng khi nào làm việc mệt và mỏi mắt thì hãy uống. Đường Sài Gòn xe cộ chạy ghê quá em đi xe cẩn thận ấy nha, cứ đi từ từ. Tuy anh ở xa nhưng anh sẽ thường xuyên nhắc nhở em.


Anh là người đàn ông rất may mắn và hạnh phúc cùng em đón một mùa xuân ở quê thât vui vẻ :

Em có về Quảng Ngãi với anh không?
Khi mùa xuân còn ngập ngừng ngoài ngõ
Đất miền trung đã qua mùa bão gió
Nụ hoa vàng xoè nắng sóng bên sông


Và về quê em nơi có vẻ đẹp Sen Hồng Liên Chiểu một trong địa danh thắng cành của Quảng Ngãi:

Dẫu lòng không một chút cách chia
Anh hái tặng em đóa sen hồng Liên Chiểu
Và Quảng Ngãi nếu em về sẽ hiểu
Cõi lòng anh là ngọn sóng sông Trà.

Hôm nay anh nghỉ lễ mấy ngày, lúc này nỗi nhớ em cồn cào lắm em ạ. Anh sẽ cố gắng làm việc thật chăm chỉ để sớm hoàn thành nhiệm vụ để mình được bên nhau được thõa nổi mong chờ.

Nhớ em nhiều !






Quảng Ngãi. The beauty of my home town.

Although I did not do much in Quảng Ngãi, I sure took a lot of pictures. Mainly of food, which was very entertaining to my family. But they really got into it and would help make the plate look better. My own food stylists! So I will break down my Quảng Ngãi post into two.

After an awful, sleepless night in Quy Nhơn (I had to sleep in the living room with my cousin and my uncle who is a very LOUD snorer while I am a very LIGHT sleeper), my cousin and I decided to leave a day early and go to Quảng Ngãi. Luckily, her boyfriend and his colleagues were driving home that day so we got to go back in a nice air conditioned car.

After about an hour driving, we stopped for lunch. Note I already had breakfast and coffee by now. I’m not used to eating three full meals a day but all this was about to change. We stopped for cơm gà, but this was not the typical cơm gà that I know (similar to Hainese chicken rice I think). It’s funny because as I was discussing cơm gà with my four lunch mates, everyone had an opinion on where the best was made and how the rice had to be sautéed first. Vietnamese are very passionate about food!

Interestingly, the Quảng Ngãi entry in Lonely Planet states that the province is “famous for a local delicacy called cơm gàm, which actually originates further north at Tam Ky. It consists of boiled chicken over yellow rice (the colour comes from being steamed with chicken broth)”. I saw a lot of cơm gà offered in Quảng Ngãi; unfortunately, I did not get a chance to eat it since I always seemed to be full.

We started lunch with canh cải – soup with greens.


This cơm gà consisted of plain white rice with a well seasoned chicken thigh. It was very good and there was a great dipping sauce. The green onion topping was cooked in oil and was yummy!


We continued our way back to Quảng Ngãi. My cousin made the driver stop in Sa Huỳnh so I could take pictures of the beach. I was also intrigued to see piles of salt nearby from salt marshes.


Beach in Sa Huỳnh.

I found this picture of the salt marsh in Sa Huỳnh on the internet that is much more representative than my pictures.

Pardon the blurry picture – this was taken from the train.

We got to my uncle’s in Quảng Ngãi, relaxed a bit and then it was dinner time! Of course! My cousins asked whether I preferred seafood or meat. I said seafood so we went to a seafood restaurant (Hai Long Vien). The group included my cousin D and his fiancée, my cousin V and her boyfriend and my cousin K.

Bánh tráng dipped in nước mắm seemed to be the complimentary snack at many restaurants.

Gỏi bắp chuối (banana flower salad), not as flavourful as my aunt’s on the previous night.

I asked to have the crab in a tamarind sauce since I had really enjoyed it with The Gastronomer. It was good but not as good as the soft shell crabs at Quán 94, and it’s much messier and much harder work!

Gói ốc (snails salad). As my dinner companions said, it was more of an onion salad with snails rather than a snail salad. The snails didn’t particularly do it for me either…

Tôm Mũ Ni. These funny-looking fellows are some type of shrimp-cross-with-lobsters that are fished nearby. We picked them alive from the tank. I should have taken a picture when they were alive. They were excellent – like little lobsters!

What else do my cousins (and I’m guessing people in Quảng Ngãi) do other than eat? Drink! Or a term that encompasses both: ăn nhậu. Vietnamese men seem to drink like frat boys: they binge! I was a bit nervous having to ride with my cousin afer I witnessed the number of beers he drank in a short amount of time. Their drink of choice is Heinekken and we also had to order more food to drink with!

My two male cousins are hidden. In the middle is my cousin and her boyfriend, and on the right is my cousin’s fiancée.

On my left is my cousin K.

Roasted eggplants.

Grilled pork ribs.

Another day, many other meals. In the morning, we met up with my cousin’s friend (who happens to be my mom’s childhood friend’s daughter) at a restaurant right across the street from my uncle’s. The day started out with cháo vịt (duck porridge or congee) for breakfast.

Cháo vịt.

Vịt (Duck). My cousin’s friend T asked about me not eating the skin. No, I’m a bad Vietnamese. I don’t eat fat. I only eat skin when it’s crispy!

My cousin V and her friend T. Notice they have their cell phones ready, a must for a Vietnamese!

To walk off some of the food I ate, I went for a short walk and took some pictures, some of which are a bit amusing.

Chickens just walk on the sidewalk like the rest of us.

No need for words. Too funny!

Quảng Ngãi may be small but it has a Gucci…!

This field was just behind a main street. I love the green!

I still think it’s cool to see bamboo “in the wild”.

Within the same block there were two ram bap (corn spring roll) vendors!!

I couldn’t resist buying half a portion of ram bap (8000 dong for a portion of 10) even though I knew my aunt was making some. You have to compare…

They also sell banh xeo. I realize that my mother’s unusual habit of adding beef to banh xeo stems from Quảng Ngãi!

This street was rather flooded after a rainstorm.

Pictures I liked around town.

Another funny picture…!
Dinner was a mishmosh of all sorts of things that we rolled in bánh tráng (rice paper). One thing about my family: we like to roll EVERYTHING in bánh tráng!! My aunt made ram bap probably because I mentioned it. She adds taro which makes it different. I really dug her peanut sauce. When I asked her how to make it, she said that for me it’s easy because I can buy peanut butter. I’m pretty sure hers, made out of actual peanuts, is better!

My aunt’s ram bap.

Nem chua (fermented pork) from Quy Nhon that has been stir fried.

Cha ca (fish patties).

You need some greens and herbs with your rolls!

After dinner, my cousin invited me to go have sinh tố (fruit shake) or coffee. I picked sinh tố. It was funny because we literally went out by a field and sat down in the dark. Lawns chairs and plastic tables were set up. There was minimal lighting.

My cousin and her boyfriend.

I got a sinh tố mãng cầu xiêm (sour sop). My favourite part was the toasted coconut on top; I’ve never had anything like it! It was crunchy and sweet! Hmm!!

 by Miss Adventure.

Phát minh vĩ đại của nhà khoa học là diễn viên Hollywood

Hedy Lamarr (9/11/1913-19/1/2000), không chỉ là một ngôi sao Hollywood, một trong những người phụ nữ đẹp nhất thế giới mà cô còn là một nhà khoa học tiên phong trong lĩnh vực công nghệ viễn thông hiện đại.

Tài năng sớm tỏa sáng

Lamarr là người con gái duy nhất trong một gia đình gốc Do Thái về sau cải đạo theo Công giáo, sinh ra tại Vienna, Áo. Mẹ là nghệ sĩ dương cầm, còn cha là một giám đốc ngân hàng. Nhưng sau đó cha cô đã mất trong một vụ thảm sát.

Cô theo học múa ba lê và piano từ năm 10 tuổi. Chằng bao lâu cô gái tuổi teen Hedy Lamarr đã đóng vai chính trong các bộ phim của Đức Quốc xã cùng với các diễn viên nổi tiếng Heinz Rühmann và Hans Moser.


Nhà khoa học đẹp
Nhà khoa học đồng thời là diẽn viên Hollywood

Sau bộ phim tai tiếng Gustav Machatý Ecstasy, một bộ phim Tiệp Khắc ở Prague, mà Hedy Lamarr đóng vai một người vợ trẻ yêu chồng già cuồng nhiệt với các cảnh quay chạy khỏa thân trong rừng, cô dường như càng được biết đến nhiều hơn.

Sau khi sang Mỹ, cô đã ký hợp đồng và trở thành một ngôi sao Hollywood có tầm cỡ trong thời đại hoàng kim của hãng điện ảnh MGM và tham gia vai diễn trong nhiều bộ phim cực kỳ ăn khách.

Cuộc đời lắm truân chuyên

Hedy Lamarr kết hôn khá sớm vào năm 1933, lúc cô mới 19 tuổi, với Friedrich Mandl, một trùm sản xuất vũ khí có trụ sở tại Vienna. Chồng cô thường làm ăn với các nhà độc tài phát xít Đức Quốc xã và Ý như Adolf Hitler và Benito Mussolini. Mandl có tính ghen điên cuồng, thường không muốn cho vợ đi đâu ra ngoài, thậm chí còn ngăn cản sự nghiệp diễn viên của Hedy Lamarr. Cô buộc phải thường đi bên cạnh chồng làm món quà ‘xã giao’ trong những phi vụ làm ăn của Mandl.

Nhân một bữa tiệc, Hedy Lamarr đã cải trang và chốn thoát sang Paris, rồi London và cuối cùng là sang Mỹ vào năm 1938. Qua nhiều năm theo đuổi sự nghiệp nghệ thuật, cô cảm thấy mệt mỏi, cô quết định thôi không làm người của công chúng và định cư tại Miami Beach, Florida vào năm 1981.

Sau khi ly hôn người chồng ‘trùm vũ khí’, Hedy Lamarr đã kết hôn tới 5 lần nữa, có được 3 người con. Những năm về sau, Lamarr đã dính vào những vụ scandal và bị bắt mấy lần do tội ăn trộm đồ. Cô qua đời vào năm 2000.

Nhưng…là một thiên tài khoa học

Trong những lần đi cùng với Friedrich Mandl, qua những lần nghe trao đổi về buôn bán vũ khí, Hedy Lamarr đã đặc biệt quan tâm tới ngư lôi, nhất là việc điều khiển ngư lôi. Hedy Lamarr đã trao đổi ý tưởng của mình với một người bạn là nhà soạn nhạc George Antheil, đồng thời là hàng xóm của Hedy.

Sau khi George Antheil phát hiện ra cách chơi nhiều đàn Piano cùng một lúc, Hedy Lamarr đã cùng với ông vận dụng kỹ thuật chơi đàn sang điều khiển ngư lôi. Thay vì thay đổi phím đàn, giờ đây cùng lúc thay đổi tần số vô tuyến của hệ thống điều khiển, như vậy quân địch không thể phong tỏa, và cùng một lúc có thể điều khiển nhiều ngư lôi từ xa.

Quyến rũ
Vẻ quyến rũ làm say lòng người

Hedy Lamarr và Antheil bắt đầu tìm cách cụ thể hóa ý tưởng của mình và nộp bằng sáng chế về ý tưởng của mình. Sáng chế đã được Hải quân Mỹ sử dụng cho đến năm 1962, khi dùng các tàu quân phong tỏa Cuba.

Đặc biệt, sáng chế Hedy Lamarr và Antheil dựa trên sự thay đổi tần số để điều khiển ngư lôi còn làm tiền đề để phát triển thông tin liên lạc và công nghệ viễn thông được sử dụng cho điện thoại di động, GPS, Wi-Fi ngày nay.



Glasgow – Ký ức ngọt ngào

12 Tháng 10 2011

Hơn một năm sau khi rời khỏi nước Anh, ký ức về những ngày sống và học tập ở Glasgow (và Vương quốc Anh) chưa bao giờ nhạt phai trong tôi và vẫn thường hiện về trong những giấc mơ như những kỷ niệm đẹp nhất của cuộc đời. Bốn năm không phải là thời gian quá dài trong đời một con người, nhưng đủ để tạo thành trong tôi một nỗi nhớ khôn nguôi về từng con phố, con đường, những công viên và sự kiện mà tôi đã tham gia.

Tôi lần đầu đặt chân đến nước Anh vào một ngày mưa lạnh đầu mùa thu năm 2006. Mặc dù từng nghe nói trước về giọng tiếng Anh rất khó nghe xứ Scot, tôi vẫn thật sự bị choáng khi nói chuyện với giáo viên và người dân ở đây và nó dường như làm cảm giác tự ti trong tôi lớn dần. Nhưng những giáo viên hướng dẫn nghiên cứu của tôi lại làm tôi cảm thấy gần gũi và ấm áp hơn. Đó là Tiến sĩ Steven McVitie, hướng dẫn thứ nhất, một người trẻ trung, chất giọng đặc sệt xứ Scot, quanh năm chỉ bận quần jean và áo phông, thích uống bia Stella Artois và tán gẫu, có lối giảng bài rất đơn giản và dễ hiểu. Bốn năm làm trợ giảng cho Steven, tôi được chứng kiến sinh viên Khoa Vật lý và Thiên văn của Đại học Glasgow thích bài giảng của Steven thế nào và nhiều lần bình chọn anh là giảng sư xuất sắc. Ngược với Steven, giáo viên hướng dẫn thứ hai của tôi, Giáo sư John Chapman lại là một người có phong cách lịch thiệp và điềm đạm. John là dân English thứ thiệt, sinh ra ở thành phố Sheffield, được đào tạo từ trường phái Cambridge và là nhà khoa học xuất sắc trong chuyên ngành của tôi nhưng lại rất hiền và khiêm tốn. John và Steven là những người đã thay đổi tôi cái khoảng cách “thầy-trò”, thay đổi cách nhìn về người Anh: họ rất thân thiện chứ không hoàn toàn lạnh lùng như tôi vẫn nghe. Năm đầu tiên ở Glasgow, tôi thường kết thúc giờ làm khá muộn, lang thang trên những con đường ở West End, lân la bắt chuyện với người dân Glasgow để tăng cường vốn tiếng Anh ít ỏi của mình và nó đã giúp tôi rất nhiều trong giao tiếp. Bốn năm sống ở xứ Scotland làm tôi yêu giọng nói cũng như người dân xứ sở này, và vô tình giọng tiếng Anh của tôi cũng chút ít “lai” theo giọng người Scotland.

Đại học Glasgow nằm ở vị trí đẹp nhất của West End, trên đỉnh Gilmore Hill, có dòng sông Kelvin hiền hòa uốn quanh. Đứng bên tháp chuông cổ kính của trường nhìn xuống có thể nhìn thấy bảo tàng nghệ thuật Kelvingrove như một lâu đài cổ kính màu đỏ. Kelvingrove cũng là nơi rất tuyệt để vừa xem những tác phẩm nghệ thuật, khoa học, khảo cổ đồng thời luyện nói tiếng Anh với những hướng dẫn viên rất nhiệt tình, tốt bụng mà hoàn toàn miễn phí. Hầu hết họ là những người già về hưu tình nguyện làm công việc như một niềm say mê yêu thích.

Mùa đông có lẽ là thời gian buồn nhất ở đây. Cây cối trơ trụi xù xì, bầu trời u ám, bóng tối bao phủ thành phố từ rất sớm cho đến sáng muộn. Mùa đông cũng là mùa mà ta có thể cảm nhận “xứ sở sương mù”, “đặc sản” xứ Britain như các bạn của tôi thường nói: thành phố đắm chìm trong màn sương mờ ảo, nhưng hãy cẩn thận khi đi trong đêm tối, dưới chân là băng đóng dày và bạn có thể bị trơn trượt ngã đau điếng. Giữa mùa đông, tuyết bắt đầu rơi. Là người đến từ xứ sở nhiệt đới, tôi tin là bất kỳ ai lần đầu được thấy tuyết đều có một cảm giác thật thích thú. Hai vợ chồng tôi từng lội tuyết bì bõm suốt từ đầu phía đông thành phố để quay về nhà ở West End, đó cũng là lần đầu tiên vợ tôi biết thế nào là tuyết. Đầu mùa đông cũng là lúc mà lễ hội Bonfire diễn ra trên toàn quốc vào ngày 5/11 hàng năm, pháo hoa bắn sáng rực ở công viên Glasgow Green, bên dưới bầu trời rực sáng ấy là những nụ hôn say đắm của những đôi tình nhân.

Tháng tư là lúc mùa xuân về, bầu trời trong xanh không gợn mây, nắng vàng rực trên thảm cỏ xanh mướt lốm đốm trắng bởi những bông hoa daisy. Mùa xuân là mùa đẹp nhất ở Glasgow với hoa anh đào và hoa thủy tiên rực rỡ khắp hơn 90 công viên lớn nhỏ trên toàn thành phố. Mặt trời thì sáng cho đến gần nửa đêm và chúng tôi thường nắm tay nhau đi dạo khắp West End sau bữa tối, ngắm hoàng hôn buông trên những rặng anh đào đỏ rực, ngắm hàng hôn màu tím xa xa sau những ống khói phòng thí nghiệm trường Glasgow, hay ngắm những cây cầu đi bộ soi bóng bên dòng sông Clyde hiền hòa, hay cùng ra công viên Kelvingrove xem lũ trẻ chơi X-games. Mùa xuân và mùa hè với thời gian chiếu sáng của mặt trời dài hơn dường như làm cho nhịp sống như chậm lại. Cuối tuần con đường đi bộ Buchanan Street bỗng dưng nhộn nhịp khách đi bộ, đi mua sắm và xem những nghệ sĩ đường phố biểu diễn.

Mùa xuân và hè cũng là lúc mà cả nước Anh, cả Scotland như bừng lên sau một mùa đông dài u ám. Chỉ với một pound đặt trước, ta có thể mua một vé xe khách Megabus cho một chuyến du lịch London, hay chỉ hơn 6 pounds có thể mua một vé tàu 2 chiều đi chơi Edinburgh, Stirling thăm những lâu đài cổ kính, thăm những người bạn. Giao thông của Vương quốc Anh rất thuận tiện cho những ai thích du lịch với nhiều loại hình giao thông với giá cả rất phải chăng: bus, train, hàng không giá rẻ. Càng dễ dàng hơn đối với sinh viên, những người vốn nghèo, không đòi hỏi tiện nghi sang trọng, chỉ với một số tiền ít ỏi cũng đủ cho họ một chuyến đi vòng quanh Anh quốc hoặc chỉ 20 phút tàu có thể đến vùng hồ Loch Lomon xinh đẹp. Sau một kỳ thi dài, hay những ngày dài trong phòng thí nghiệm, cùng bạn bè sinh viên tận hưởng cảm giác thanh bình bên những ngôi nhà nhỏ ở Portstewart có những nghệ sĩ ngồi chơi đàn bên cửa sổ có thể khiến bất kỳ ai muốn ở lại chẳng muốn về; hay cùng người yêu tay trong tay ngắm hoàng hôn buông bên thành cổ của cực tây Londonderry mới thấy hết cái cảm giác thanh bình nơi đây.

Đại học Glasgow, nơi tôi có 4 năm học tập và nghiên cứu luôn là niềm tự hào của thành phố với một main building như một lâu đài cổ. Tôi không còn nhớ đã giới thiệu với bao nhiêu bạn bè về “lâu đài cổ” này một niềm tự hào. Bạn bè sinh viên Việt Nam ở nước Anh đến thăm Glasgow rất nhiều và bất cứ ai chúng tôi cũng đều giới thiệu về “lâu đài cổ” này. Bên dưới chân “lâu đài” là dòng Kelvin rì rào uốn khúc, soi bóng những tượng vĩ nhân xưa của trường: Lord Kelvin, Lister, Adam Smith,… Sự nghiêm túc và đòi hỏi cao trong học thuật là những gì mà tôi học được ở đây cùng với sự thân thiện của giảng viên và những đồng nghiệp nghiên cứu. Tôi mãi nhớ GS John Chapman của tôi lần đầu tiếp chuyện tôi, đã cắt lời tôi bằng một câu nói rất đáng nhớ: “Hãy gọi tôi là John, như một người bạn, đừng gọi tôi là Giáo sư”. Bốn năm học ở Glasgow đã trang bị cho tôi sự tự tin vào kiến thức của mình để bước chân vào con đường khoa học.

Giờ đây, xa cách Glasgow đã gần 2 năm, chúng tôi vẫn không quên được Glasgow, không quên được ngôi nhà nhỏ bên Southpark Terrace trên đỉnh Hillhead mà nhà trường đã giành cho chúng tôi. Chúng tôi vẫn mơ về ngôi nhà nhỏ ấy, mơ về những người bạn thân đã cùng chia sẻ những buồn vui trong suốt những năm tháng ở Glasgow. Những ngày tháng sống và học tập ở Glasgow vẫn là những ký ức ngọt ngào nhất trong cuộc đời tôi, có lẽ sẽ theo suốt cuộc đời.


Theo Duc The.